Có một điều lạ đang xảy ra trong xã hội hiện nay.
Người ta lao vào học các khoá chữa lành, học đạo, học nhân tướng, học lập trình vận mệnh…
Nhưng thể trạng thì suy yếu, tinh thần thì hoang mang, mối quan hệ thì ngày càng bất ổn.
Người ta mong cầu vận đổi.
Nhưng vẫn tiếp tục sống trong những lối sinh hoạt huỷ hoại thân thể.
Vẫn ở trong những mối quan hệ rút kiệt khí lực.
Vẫn gồng mình chống lại thời gian, xã hội, và chính mình.
Càng học nhiều, càng thấy bất lực.
Càng cầu nhiều, càng thấy xa rời.
Vì có một điều đơn giản bị bỏ qua:
Cải vận, không bắt đầu từ đâu cả.. nếu bạn không bắt đầu từ chính thân mình.
Không phải ai cũng có thể thay đổi lá số.
Nhưng ai cũng có thể đi từng bước từ thực tế.
Quy trình “Cải tạo vận mệnh” theo trình tự ưu tiên làm trước, lượng và chất giảm dần từ tầng cao đến tầng thấp.
Và 4 tầng cải vận đầu tiên trong 11 tầng bậc (yếu tố) mà cổ nhân lưu truyền, chính là nơi bạn có thể bắt đầu, dù bạn là ai, dù mệnh bạn ra sao.
>> Nên đọc: Cải tạo Vận Mệnh bằng Bát Tự - Tứ Trụ - Nhất Thuận Vạn Sự Hưng
Xã hội hiện đại đang tạo ra những cơ thể cạn kiệt mà chính người trong đó không hay biết.
Ngủ muộn, ăn lệch, ít vận động, căng thẳng kéo dài, thời gian ngồi trước màn hình nhiều hơn cả thời gian hít thở.
Người trẻ, người trí thức, người làm nghề chữa lành, ai cũng đang đi trên hành trình tìm về bên trong, nhưng lại quên mất cái bên ngoài đang mục ruỗng dần.
Trong y học phương Đông, thân thể là nơi cất giữ Tinh – một trong Tam Bảo: Tinh – Khí – Thần.
Tinh suy thì Khí loãng.
Khí loãng thì Thần tán.
Thần không trụ thì mọi điều còn lại chỉ là lớp sơn mỏng.
Người ta muốn đổi đời mà không chịu đổi giờ ngủ.
Muốn phát tài mà không dám rời điện thoại để ngủ trưa.
Muốn có trí tuệ mà không biết cho gan nghỉ để lọc máu.
Dưỡng sinh không phải là chọn thực dưỡng, là thiền định, là yoga.
Dưỡng sinh đơn giản là:
Ăn điều độ.
Ngủ đúng giờ.
Đi bộ mỗi ngày.
Biết nghỉ khi mỏi.
Biết thở khi lo.
Biết không cố khi đã cạn.
Chưa cần thay đổi gì lớn.
Chỉ cần thay cách bạn cư xử với thân mình mỗi ngày là bạn đã giữ được rễ của cải vận rồi.
>> Nên xem: Hiểu đúng về Cải tạo Vận Mệnh theo tư duy Dịch học
Một trong những nghịch lý lớn nhất hiện nay là càng thành đạt, càng cô đơn.
Người nhiều tiền thì sợ bị lợi dụng.
Người có tri thức thì không tìm được ai để chia sẻ.
Người làm chủ thì không còn ai dám góp ý.
Thực tế ấy dẫn đến việc rất nhiều người bước vào vận tốt mà không phát huy nổi.
Vì không có ai đồng hành.
Không có ai nâng đỡ.
Không có ai soi gương để thấy mình đang lệch.
Trong Bát Tự, quý nhân là một khái niệm rõ ràng.
Có những can chi tương hợp, người đến đúng thời điểm, đúng tính khí, đúng vai trò.
Nhưng để quý nhân đến thì khí của người nhận cũng phải đủ.
Khí đó là gì?
Là sự tỉnh táo không oán than.
Là sự kiên nhẫn không bi lụy.
Là sự tin tưởng đủ để người khác dám đưa tay.
Quý nhân không nhất thiết là người quyền cao chức trọng.
Đôi khi là một đồng nghiệp âm thầm giúp đỡ.
Một người bạn giúp bạn giữ nhịp sống.
Một ai đó nói đúng một câu vào lúc bạn gần gục ngã.
Muốn có quý nhân, đừng đi tìm họ.
Hãy sống sao để khi quý nhân đến, họ thấy xứng đáng để ở lại.
Không ít người ngoài xã hội rất mạnh mẽ, rất tỉnh táo.
Nhưng chỉ cần về nhà là mất khí.
Chỉ cần gặp người bạn đời là tâm rối.
Năng lượng của họ luôn bị đánh cắp trong chính tổ ấm.
Đó không chỉ là bi kịch hôn nhân.
Đó là rò rỉ vận mệnh.
Bát Tự không chỉ xem mệnh một người, mà còn xem người phối ngẫu.
Một người mệnh Thuỷ yếu, nếu lấy người có Hỏa quá vượng, mối quan hệ ấy sẽ khiến cả hai kiệt sức.
Một người cần Thổ, nếu sống cùng người mang Thổ an định, sẽ ổn tâm, ổn khí, ổn cả nghiệp.
Rất nhiều cuộc đời rẽ ngoặt không vì lựa chọn nghề nghiệp, mà vì chọn nhầm người cùng chia khí.
Một người làm bạn chậm lại.
Làm bạn mỏi.
Làm bạn ngờ.
Thì dù mệnh tốt cũng thành ra lệch hướng.
Người bạn đời lý tưởng không phải là người “vì bạn mọi thứ”.
Mà là người không khiến bạn phải từ bỏ khí gốc của chính mình.
Nếu đã kết hôn, hãy cùng nhau điều chỉnh khí.
Nếu không, hãy học cách không lệch thêm mệnh nhau.
Xã hội đang tôn vinh sự tự tin.
Nhưng có một loại tự tin rất nguy hiểm đó là tự tin đến mức không còn biết sợ.
Không sợ luật.
Không sợ giới.
Không sợ nhân quả.
Rất nhiều người mới thành công đã nhanh chóng lụi bại.
Không phải vì thiếu tài năng.
Mà vì ngạo khí quá lớn, không biết cúi đầu.
Kính Thần trong góc nhìn hiện đại, không nhất thiết là tín ngưỡng.
Mà là giữ một phần tâm biết khiêm tốn, cung kính.
Biết mình không thể vượt mọi giới hạn.
Biết có những thứ không nên động vào, không nên nói ra, không nên đi quá.
Người giữ được giới là người không cần thắng mà vẫn bền.
Người còn biết sợ là người còn có người giữ.
Người tưởng mình làm chủ tất cả là người đầu tiên bị bỏ rơi khi thất vận.
Kính Thần là giữ được trục.
Trục tâm, trục đạo, trục sống.
Mất trục thì mọi thứ còn lại chỉ là lớp vỏ bên ngoài.
Nhiều người đi tìm cách cải vận, nhưng lại bỏ qua một điều căn bản:
Trước khi thay đổi thời vận, phải chỉnh lại cốt cách.
Trước khi vẽ lại vận trình, phải quay lại nhìn kỹ chính mình.
Có người vẫn đang nói lời hay, làm việc lớn, xây dựng thương hiệu, tích luỹ tài sản,…
Nhưng rồi một ngày, mọi thứ đổ sụp không vì vận xấu, mà vì nền móng yếu.
Yếu không phải vì thiếu thông minh.
Mà vì sống lâu ngày quên mất mình là ai, đang ở đâu, đang để lại điều gì.
Trong phần này sẽ đề cập đến 4 tầng gốc rễ để giữ vững nhân cách – khí cách – vận cách của một người.
>> Nên xem: Đặt tên phong thủy cải vận
Người ta sinh ra với một cái tên.
Rồi lớn lên để sống cho xứng đáng với cái tên ấy.
Hoặc ngược lại, để cái tên trở thành thứ người khác phải né tránh khi nhắc đến.
Danh Tính không đơn thuần là âm tiết.
Danh là năng lượng.
Danh là nhãn hiệu của một đời người.
Là điều còn lại sau khi bạn rời đi trong lòng người khác.
Ngày nay, ai cũng nói về xây dựng thương hiệu cá nhân.
Nhưng thương hiệu không bắt đầu từ ảnh đại diện hay định vị nội dung.
Nó bắt đầu từ việc:
Lời bạn nói có đúng không?
Việc bạn làm có giữ lời không?
Cách bạn sống có khiến người ta tin không?
Có những người rất thông minh, rất giỏi, nhưng trong lòng người khác, cái tên của họ là một sự ngờ vực.
Vì đã từng thất hứa.
Vì đã từng làm tổn thương người khác để giành phần hơn.
Vì đã từng đổi trắng thay đen để bảo vệ lợi ích mình.
Khi cái tên đã xấu trong tâm trí người khác, bạn không còn mảnh đất để gieo bất kỳ cơ hội nào nữa.
Ngược lại, có người sống trầm lặng.
Không quảng bá rầm rộ.
Nhưng khi nhắc đến thì người ta tin.
Không cần hiện diện cũng có người nhắc hộ.
Không cần phải thanh minh cũng có người đứng ra bảo chứng.
Muốn cải vận, phải sửa lại cái tên mình để lại.
Cái tên không nằm trên giấy tờ.
Mà ở trong lòng người.
Người ta hay hiểu sai về tướng mạo.
Tưởng rằng cứ có mũi cao, trán rộng, cằm đầy là tướng tốt.
Nhưng thực ra, tướng là khí hiện ra.
Không phải bạn sinh ra với nó, mà là bạn sống sao để nó hình thành hoặc biến dạng theo năm tháng.
Tâm sinh Tướng.
Mà Tâm thì mỗi ngày mỗi khác.
Nên tướng cũng đổi theo cách bạn nghĩ, nói, hành động, và cảm xúc lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Tôi từng gặp một người có gương mặt rất sáng, nét đẹp điển hình của “quý tướng”.
Nhưng vì sống quá lâu trong giận dữ và nghi ngờ, ánh mắt người đó lúc nào cũng phấp phỏng, môi luôn mím chặt, lưng lúc nào cũng hơi khom như người gồng mình chống lại thế giới.
Đó là tướng bị ăn mòn bởi lệch khí.
Ngược lại, có người sinh ra không đẹp.
Nhưng càng sống, càng toát ra vẻ dịu dàng, chân thành, chậm rãi, và gương mặt trở nên sáng lên từng ngày.
Đó là người có khí điềm, thần an, tướng đổi.
Người nào hay lo thì trán nhăn.
Người nào hay sân thì mắt đỏ.
Người nào hay gồng thì vai co.
Người nào hay so sánh thì môi méo.
Người nào hay nói xấu thì miệng nhọn.
Tướng không thể che giấu.
Tướng là bản cam kết giữa Tâm và Thân.
Muốn cải tướng, bạn không cần đến phẫu thuật.
Chỉ cần luôn tâm niệm mấy điều sau:
Nói chậm lại.
Ngủ đúng giờ.
Tập thở sâu.
Sống thật.
Không "đeo mặt nạ".
Không lặp lại những cảm xúc tiêu cực quá lâu.
Vì cuối cùng, gương mặt bạn chính là tờ biên lai của cuộc sống nội tâm mà bạn đang giữ.
Có một nhận thức sai lầm rất phổ biến:
Cứ đọc nhiều là khôn hơn.
Cứ học giỏi là vận tốt.
Không sai, nhưng chưa đủ.
Tri thức là điều kiện cần, nhưng trí tuệ là điều kiện đủ.
Mà trí tuệ không chỉ sinh ra từ sách.
Nó sinh ra từ ngay chính đời sống này.
Cha mẹ dạy ta bằng sự hy sinh âm thầm.
Con cái dạy ta bằng những mong manh và sự thật trần trụi.
Kẻ thù dạy ta bằng nỗi đau.
Bạn đời dạy ta hiểu tình yêu đích thực.
Cộng sự dạy ta bằng phản chiếu.
Chính mình dạy mình bằng những lần vấp ngã mà không ai bên cạnh.
Không ai học được gì từ sự bình yên.
Tất cả bài học sâu sắc nhất đều chỉ đến khi bạn đau.
Tôi biết nhiều người đọc rất nhiều.
Nhưng khi biến cố xảy đến, họ lại rối loạn như người chưa học bao giờ.
Vì họ chỉ học để biết, chứ không học để sống.
Học là một tiến trình sống động.
Không dừng lại ở sách, ở thầy, ở lớp học.
Học là sự tỉnh táo nhìn lại chính mình sau mỗi trải nghiệm.
Người còn sống là người còn học.
Và nếu học đúng thì người đó có thể cải vận từng ngày, mà không cần ai ban cho điều gì cả.
Trong những năm gần đây, tôi thấy rất rõ một điều:
Có những người làm gì cũng suôn sẻ.
Vấp đâu có người đỡ đó.
Bị hại rồi lại gặp quý nhân gỡ rối.
Không phải vì họ tài hơn người.
Mà vì người ta nể khí, quý tâm.
Người sống có đức thì khí ổn, tâm tĩnh, thần sáng.
Người sống ích kỷ thì khí nặng, tâm loạn, thần lạc.
Không phải đợi đến lúc làm từ thiện mới gọi là tích đức. Tích đức là khi bạn:
Không dẫm lên người yếu thế hơn dù có thể
Không làm quá để giành phần hơn
Không dùng lời sắc nhọn để chiến thắng cuộc tranh cãi
Không lấy oán hận để đeo lên mặt mỗi ngày
Có người hỏi: “Làm việc thiện mà vẫn khổ thì sao?”
Tôi nghĩ, không có thiện nào mất đi.
Chỉ là chưa đúng lúc hái quả.
Còn nếu không có đức thì khi quả đến, bạn cũng không có chỗ để giữ.
Phúc không cần quảng bá.
Phúc tự động lan ra.
Phúc là phần không thể tính bằng tiền, nhưng có thể giữ được cả mạng sống, cả danh dự, cả tương lai.
Muốn giữ vận lâu dài đừng chỉ giỏi.
Hãy trở nên tốt hơn.
Tốt không phải để người khác khen.
Tốt để tự mình an.
Cổ nhân có câu:
“Tri mệnh giả, bất cầu mệnh.
Tri thời giả, bất nộ thiên.”
Tức là:
"Hiểu mệnh thì không cầu khấn.
Hiểu thời thì không oán trách trời."
Nhưng người thời nay sống gấp, sống vội.
Sống trong kỳ vọng rằng đổi nhà, đổi tên, đổi người yêu, đổi công ty… thì đời sẽ khác.
Rồi khi vẫn không khá lên được, người ta đổ cho số, đổ cho vận.
Hoặc lao vào chỉnh phong thuỷ như một nỗ lực cuối cùng cứu vãn mọi thứ.
Nhưng nếu không hiểu rõ ba yếu tố này: Mệnh, Vận, Phong Thuỷ là gì, đóng vai trò gì, tương quan ra sao, thì tất cả mọi chỉnh sửa bên ngoài đều chỉ là vá chắp mà không biết vết rách nằm ở đâu.
Nếu mệnh là xe, vận là đường, thì phong thuỷ là bản đồ, điều kiện tự nhiên, và những yếu tố bạn có thể kiểm soát.
Xe mạnh, đường tốt, nhưng bản đồ sai, thời tiết xấu, định hướng lệch thì vẫn gặp tắc đường.
Ngược lại, xe vừa, đường nhỏ, nhưng bản đồ tốt, người lái biết tính toán thì vẫn đến đích trước.
Phong thuỷ không sinh ra mệnh tốt.
Nhưng phong thuỷ tốt giúp mệnh có chỗ trụ, vận có đường dẫn.
Tôi từng tư vấn cho một người nữ khuyết Thổ, mệnh yếu, vận chưa tới, nhưng nhờ chuyển về nơi ở tụ khí, yên tĩnh, sáng sạch mà khí vượng dần, tâm an, công việc cũng khởi sắc.
Cũng từng gặp người mệnh cực tốt, nhưng nhà ở loạn khí, bếp lộ, phòng ngủ đặt ngay trục sát, chỉ sau hai năm sức khoẻ xuống, gia đạo bất ổn, công việc chững lại.
Vấn đề là ở chỗ:
Phong thuỷ phải đi kèm với hoàn cảnh mệnh và vận cụ thể.
Mệnh lớn, vận tốt: phong thuỷ càng phải kỹ, vì bạn đang bao quát không gian lớn, khí trường mạnh, chỉ cần sai lệch nhỏ cũng đủ gây hệ luỵ lớn.
Mệnh nhỏ, vận chưa khởi: phong thuỷ chỉ cần gọn gàng, sạch sẽ, sáng sủa, yên tĩnh là quý.
Đôi khi, phong thuỷ tốt nhất cho người mệnh nhỏ là một chiếc bàn làm việc riêng, một nơi ngủ đủ tĩnh, một chỗ thở ra không vướng víu người khác.
Phong thuỷ không cần phải hoành tráng.
Chỉ cần đúng khí.
Không cần theo trào lưu.
Chỉ cần hợp người.
KẾT NỐI BA YẾU TỐ VÀ CÁCH SỐNG TRỌN TRONG ĐỜI MÌNH
Không có ai đủ mọi thứ.
Có người mệnh tốt nhưng đi sai vận.
Có người vận tốt nhưng sống nghịch mệnh.
Có người cả mệnh và vận đều tốt, nhưng phong thuỷ quá xấu, khí loạn, cuối cùng vẫn gặp chuyện mỏi mệt.
Và cũng có những người:
Mệnh trung bình.
Vận không rực rỡ.
Nhưng sống hiểu mình, điều chỉnh đúng thời, chọn nơi yên, người đúng, việc vừa, mà đời vẫn ấm, vẫn an, vẫn có giá trị.
Cổ nhân dạy:
“Xe lớn được trọng, nhưng cũng dễ bị gièm pha.
Ngựa hay thắng nhanh, nhưng dễ mất đà.
Người hiểu mình mới biết nên đi bằng xe gì, trên con đường nào, theo bản đồ nào để không lạc.”
Không phải ai cũng cần ở nhà to.
Không phải ai cũng cần làm sếp lớn.
Không phải ai cũng cần vang danh thiên hạ.
Nhưng ai cũng cần biết:
Mình đang sống lệch khí không?
Có đang đổ sức sai hướng không?
Có đang bỏ quên chính mình để chạy theo một cái tên, chơi đồ phong thủy,…, một cuộc đua, một hình mẫu không thuộc về mình?
Người hiểu mệnh thì sống không tham.
Người biết vận thì sống không gấp.
Người tin phong thuỷ thì sống không rối.
Và người nhận thức hết tất thảy thì sống vừa đủ mà trọn vẹn.
Nếu mệnh là chiếc xe, thì vận chính là con đường.
Xe có tốt mấy, mà đường hư, mưa lớn, kẹt xe, thì cũng chỉ nhích được từng chút.
Ngược lại, xe tầm trung, nhưng đường rộng, thời tiết tốt, thì đi vẫn mượt.
Vận có thể hiểu đơn giản là “thời điểm vũ trụ đang đưa bạn vào đâu”.
Trong Bát Tự, vận chia thành các Đại Vận 10 năm, và Lưu Niên là từng năm cụ thể.
Có người bước vào vận sinh trợ:
Công việc thuận.
Mối quan hệ dễ chịu.
Sức khoẻ ổn.
Cơ hội đến liên tiếp.
Có người bước vào vận hao khắc:
Giao tiếp mệt.
Tiền bạc tụ rồi tán.
Gặp người không đồng khí.
Làm gì cũng có trục trặc.
Bi kịch là ở chỗ này:
Người đang vận tốt mà không biết lại để nó trôi qua vô ích.
Người đang vận xấu mà không hiểu lại càng đâm đầu cố, rồi thất bại nặng hơn.
Hiểu vận, là để:
Không dừng khi đang thuận.
Không bung khi đang nghịch.
Biết lúc cần giữ sức.
Biết lúc cần buông một chút để chờ thời.
Có người hỏi:
“Vậy vận là cố định ư?”
– Không! Vận là dòng.
Dòng thì có thể chọn cách bơi.
Không thể đổi hướng nước, nhưng có thể chọn phương pháp, nhịp đi, điểm dừng.
Người biết vận là người sống mà không oán thán.
Họ không hỏi: “Tại sao đời tôi khổ?”
Họ chỉ hỏi: “Giờ tôi nên đi thế nào với chiếc xe và con đường này?”
Bát Tự chính là bản khai sinh khí mệnh của mỗi người.
Giờ sinh, ngày sinh, tháng sinh, năm sinh tạo thành một tổ hợp khí, ngũ hành, vượng suy.
Đó là chiếc xe bạn được “bàn giao” khi bước vào cuộc đời này bởi cha mẹ bạn.
Có người được giao xe bốn bánh, máy khoẻ, đó là người mệnh vượng.
Có người xe nhỏ hơn, nhưng lại tiết kiệm, bền, đó là người mệnh bình ổn.
Có người xe yếu, máy chưa hoàn thiện, đó là người thân nhược, hành khuyết.
Không ai chọn được xe.
Nhưng ai cũng có thể học lái.
Và người hiểu xe mình thì sẽ không cố chạy đường cao tốc bằng xe địa hình.
Không dại gì trèo núi với xe mui trần.
Không ép chiếc xe vốn phải nghỉ mỗi trạm 100km, chạy liên tục 500km không dừng.
Mệnh không tốt không đáng sợ.
Không hiểu Mệnh mới đáng sợ.
Mệnh cho ta biết:
Mình nên đi chậm hay đi nhanh?
Nên đơn độc hay cần đồng đội?
Nên chọn nghề tư duy hay lao động chân tay?
Cần bổ sung gì cho nội khí?
Có người mệnh mạnh, tính tự tin, dám dấn thân, chạm đâu ra tiền đó.
Nhưng nếu quá chủ quan, sống ỷ lại vào khí sẵn sẽ dễ phạm sai.
Có người mệnh yếu, tính thụ động, chần chừ, nhưng nếu biết vận dụng đúng người, đúng thời, vẫn thành.
Chung quy thì:
Không có mệnh nào tốt hoàn toàn hay xấu hoàn toàn.
Chỉ có người biết mình và người chưa biết mình mà thôi.
Chỉ cải tạo được Vận, chứ không cải tạo được Mệnh.
Tác giả bài viết: Mai Khánh
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn